Sáng tác

Cù lao quê tôi - Tản văn của Hoàng Thị Trúc Ly

Hoàng Thị Trúc Ly
Tản văn 07:00 | 28/08/2024
Baovannghe.vn - Cù lao quê tôi bao năm vẫn xanh biếc. Xanh trong sắc nước, xanh màu mây trời và cả màu xanh của những vườn cây trái sum suê...
aa

Cù lao quê tôi bao năm vẫn xanh biếc. Xanh trong sắc nước, xanh màu mây trời và cả màu xanh của những vườn cây trái sum suê. Sông Hậu như người mẹ mà bầu sữa là phù sa nuôi dưỡng mảnh đất này.

Rất riêng và đặc trưng cho miền Tây trù phú, là những mảnh đất nằm chơi vơi, lọt thỏm giữa bao vây muôn trùng sóng nước. Nhỏ bé, đơn độc nhưng gần gũi trong tình đất, tình người. Cù lao - cái tên gọi trở nên thân thuộc đối với tôi - người con sinh ra và lớn lên ở nơi đây. Những con đường quanh năm rợp mát bóng cây. Ngôi trường nhỏ nằm sau rặng tre, ngày hai buổi vang vang tiếng ê a đọc bài. Những độ đầu hạ, hoa bằng lăng nở rộ dọc bờ kênh. Nhìn thơ mộng và lãng mạn đến buồn. Lũ trẻ chúng tôi trèo cây bẻ me nước rồi hí húi tranh nhau chùm quả đẹp. Đất phù sa nuôi dưỡng nên cây trái nào cũng sum suê, cho hoa, cho quả nhiều.

Không ngẫu nhiên người ta thường gắn từ “hồn” mang ý nghĩa tâm linh khi nói về nắm đất của xứ sở. Nơi ấy, trong sâu thẳm tâm thức của mỗi người nó trở nên vô cùng thiêng liêng, vô cùng trân quý. Vì vậy, ai nhắc đến quê hương mà không tự hào, không háo hức...

Người dân quê tôi cũng không ngoại lệ, họ tự hào về cù lao Ông Hổ lắm. Sự ra đời tên quê mang màu sắc huyền thoại dân gian vốn dĩ đã thể hiện rõ sự linh thiêng của vùng đất này. Chúng tôi - những đứa trẻ ngày thơ bé đã được hun đúc lòng yêu quê mình qua những mẩu chuyện thần bí về đất và người nơi đây. Càng tự hào hơn khi vùng địa linh này sản sinh ra nhân kiệt Tôn Đức Thắng. Tôi ngày một lớn lên trong sự kiêu hãnh về vùng đất quê mình.

Ngoài những vườn cây trái quanh năm tốt tươi, nơi đây còn lưu giữ bao làng nghề truyền thống nào nghề đan lát, dệt lưới cước, nghề làm nhang. Gia đình tôi bao đời sinh sống bằng nghề làm nhang. Mẹ tôi bảo, khi bà về xứ này làm dâu, nhà nội đã có “thương hiệu” làm nhang nức tiếng. Trong kí ức về nội, tôi nhớ mãi cái dáng lưng cong cong in xuống mặt đường giữa trưa, lúc nội đi trở nhang cho được nắng. Bà cẩn trọng, nâng niu từng thành quả lao động của gia đình. Những năm gần cuối đời, có lẽ do tuổi già, sức yếu, nội rất ít ngủ. Có những đêm thức học bài, tôi thấy nội hay trở dậy, nội rọi đèn dầu đi lần mò xuống xưởng làm nhang, tay nội rờ rẫm từng bao bột, từng bó tâm nhang, chiếc máy se nhang, rồi ngồi xuống ghế hít hà hương nhang tỏa ra thoang thoảng trong không khí. Nội thở dài. Hơi thở khó nhọc như chính số phận của những cây nhang, trải bao công đoạn mới thành hình, hay sự nhọc nhằn cho những ai đang theo đuổi nghiệp làm nhang truyền thống? Tôi lờ mờ nhận ra số phận hẩm hiu của cây nhang, khi nhang điện bày bán rầm rộ trên thị trường. Nội rút hai cây trong một bó nhang thơm, đánh lửa, rồi thắp lên bàn thờ ông, khấn vái. Cũng như mẹ, nội biết se nhang khi về làm dâu nhà ông nội. Giờ đây, trước cảnh nhang tụt giá, ế ẩm, không sản xuất được nhiều, bán không được chạy như ngày xưa, lòng nội không khỏi hoang mang, lo lắng. Nó không chỉ đơn thuần là bát cơm gia đình mà còn là nghề gia truyền, mai này xuống cửu tuyền, bà sẽ ăn nói với tổ tiên thế nào. Sau nhiều năm nội mất, tôi mới đọc được tâm trạng của bà vào cái đêm hôm ấy. Người già vốn lo xa, nhưng điều nội tôi lo lắng cũng có xa xôi gì. Cũng may sau đó vài năm, trước khi nội đi theo ông, bà đã tận mắt thấy cha mẹ tôi mua máy se nhang hiện đại, thuê thêm nhân công, hương liệu làm nhang luôn ngào ngạt trong nhà. Các bạn hàng xa gần đến đặt mối. Không chỉ riêng gia đình tôi mà cây nhang quê hương cù lao này đã đặt chân đi nhiều mảnh đất xa lạ của Tổ quốc.

Đi trên dòng sông Hậu, tôi mê mải ngắm nhìn quê hương xanh biếc đang thay da, đổi thịt. Nghĩ về trong niềm tự hào, suy tư trước cảnh, trước tình như thơ, như tranh, tôi mơ màng thấy bóng nội đứng đón bên kia bờ cù lao, thoảng trong hương nhang ngan ngát.

Hoàng Thị Trúc Ly

-----------

Bài viết cùng chuyên mục:

Cụp ơi! Về đâu... - Tản văn của Hoàng Quốc Quyền Hạ cũ. Tản văn của Ngọc Hoài Lâm Kem que một thủa - Tản văn của Lê Hà Ngân Dáng quê. Tản văn của Kim Loan Lớp học trong ngôi chùa cổ - Tản văn của Nguyễn Hải Yến
Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.