Sáng tác

Dáng quê. Tản văn của Kim Loan

Kim Loan
Tản văn 20:00 | 22/08/2024
Baovannghe.vn - Ai cũng có trong lòng một dáng hình quê hương để mà thương, mà nhớ. Với tôi, đó là hình dáng con đường đi học, hình dáng của bụi tre làng thấp thoáng trong đêm trăng. Là dáng mẹ gánh lúa trên đê hay là dáng cha đang lom khom cày ruộng. Chỉ hai tiếng dáng quê mà rưng rức lòng, có lẽ đó không chỉ là nơi ta được sinh ra và nuôi lớn, mà còn là nơi chan chứa nhiều kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Chẳng cần phải xa quê mới cảm thấy nhớ quê, như tôi vẫn ở trong lòng quê mà không phải quê xưa, vẫn ở mảnh đất này nhưng không còn tìm thấy ngôi nhà xưa, con đường xưa đâu nữa.
aa
Dáng quê. Tản văn của Kim Loan
Ảnh minh họa. Nguồn internet.

Ai cũng có trong lòng một dáng hình quê hương để mà thương, mà nhớ. Với tôi, đó là hình dáng con đường đi học, hình dáng của bụi tre làng thấp thoáng trong đêm trăng. Là dáng mẹ gánh lúa trên đê hay là dáng cha đang lom khom cày ruộng. Chỉ hai tiếng dáng quê mà rưng rức lòng, có lẽ đó không chỉ là nơi ta được sinh ra và nuôi lớn, mà còn là nơi chan chứa nhiều kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Chẳng cần phải xa quê mới cảm thấy nhớ quê, như tôi vẫn ở trong lòng quê mà không phải quê xưa, vẫn ở mảnh đất này nhưng không còn tìm thấy ngôi nhà xưa, con đường xưa đâu nữa.

Dáng quê trong tôi là chiếc bờ ruộng làm đường đi vào thôn chỉ vừa cho một người đi lại. Bờ chật nên hàng xóm giữa đường gặp nhau thế nào cũng chào và thăm hỏi râm ran. Chiếc bờ ruộng thẳng tắp ngăn hai thửa ruộng mướt xanh, hai bên mọc lên nào là hoa dại. Ngày đó nhà tôi có một chiếc xe đạp, không biết bao lần tôi đi xe bị ngã nhào xuống ruộng nhưng vẫn rất thích. Ngã thì ngã vẫn đứng lên chạy tiếp dù chân tay đầy bùn đất lấm lem. Mỗi ngày đi học, lúc đi thì nhanh mà lúc về bao giờ cũng lâu hơn. Vì chung con đường nhỏ nên bọn con nít trong thôn hay túm tụm cùng nhau, chơi mấy cái trò như đá cỏ gà hay chỉ đơn giản là đuổi bắt nhau í ới. Nắng trưa chang chang là thế, chúng tôi vui đùa mặt nhễ nhại mồ hôi, tiếng cười giòn tan một thời thơ ấu

Dáng quê tôi hay là dáng mẹ, tất bật sau nhà bao nhiêu việc qua tay. Có dáng quê ai cũng giống quê tôi, là chiếc đòn gánh cong cong mẹ gánh nước, trăng vàng soi lóng lánh. Mẹ tôi hay gánh nước đêm để sáng kịp đi làm. Giếng mùa thu thơm thoảng hương trầu, mẹ giặt áo, mẹ gội đầu, mẹ gánh về đổ đầy lu, ánh trăng tràn ra khóm rau diếp cá. Giếng quê tôi sâu lắm, mẹ phải xách lên từng gàu nhỏ rồi mới đổ qua thùng lớn, ba gàu được một thùng, hai thùng thì được một đôi. Mà mẹ đâu có đếm bao nhiêu đôi thì được đầy lu, mẹ cứ gánh về đổ đến khi nào tuổi thơ con đầy ắp. Dáng quê trong tôi là dáng mẹ gánh đàn con theo tháng năm dài, chưa bao giờ mẹ nghĩ đến khi nào con cái có thể nuôi lại mẹ.

Dáng quê tôi là ánh lửa nhảy múa trong chiếc “đèn hột vịt”, mẹ chong đêm khuya khâu chiếc áo rách cho ba. Chiếc áo đó mẹ khâu chắc cũng mấy lần rồi, chỗ vá có khi lớn hơn những chỗ còn lành lặn. Chiếc đèn mẹ treo trên cây cột cạnh giường, phòng khi đứa em nhỏ hay giật mình trong đêm đòi mẹ rồi khóc quấy. Tôi lớn hơn em nên hay chờ mẹ ngủ cùng, trong khi mẹ làm, tôi hay nhìn vào ánh đèn leo lét kia. Bởi lúc đó cũng không có gì để chơi, tôi hay nhìn ngọn đèn và nhìn những cái bóng trên vách do ánh đèn vô tình tạo ra rồi tha hồ tưởng tượng và thích thú. Được một lát, tôi ngủ lúc nào không hay, chỉ giật mình khi mẹ xong việc rồi khe khẽ vào giường nằm bên cạnh. Việc cuối cùng trước khi ngủ là mẹ vặn đèn nhỏ lại cho khỏi hao dầu, tôi cũng bất giác nhìn theo hướng đó. Giấc ngủ tuổi thơ của tôi đọng lại trong mắt là ngọn đèn dầu, ngọn đèn thay mẹ dỗ dành giấc ngủ, ngọn đèn ấm áp tỏa sáng đời con.

Trong những hình dáng của quê hương, có lẽ in đậm trong tâm trí tôi là hình ảnh ngôi nhà và khu vườn cũ. Ở nơi đó dáng quê in hằn lên từng vách gỗ, in hằn lên mái ngói, in hằn lên cây bưởi, cây chanh và bụi chuối sau hè. In hằn lên cái ao sau nhà, lũ vịt xiêm lớn nhanh như thổi. Dáng quê trong dáng hàng tre trưa hè lộng gió, ba lấy tre già làm thành chiếc chõng bên thềm, nằm nghe gió chuyển mùa sang.

Dáng quê dịu dàng như khóm hoa lan, anh trai mang từ rừng về tặng cho em gái. Chị trồng thêm cây hoa nhài trước ngõ, mẹ hái pha trà cho ba thơm chiếc ấm cũ quai sờn.

Biết bao giờ mới kể hết những yêu thương, đôi khi người ta nhớ không phải là muốn trở lại thời khốn khó, mà nhớ để biết rằng có được hôm nay là nhờ những ngày xưa đó. Tôi nhớ mãi hình dáng của quê hương mình dù vẫn hân hoan với sự đổi mới. Tôi nghĩ đó không có gì là mâu thuẫn với tình yêu quê hương tha thiết nồng nàn, dáng quê và dáng mẹ, vẫn mãi trong lòng không thể nào quên.

Kim Loan | Báo Văn nghệ

---------

Bài viết cùng chuyên mục:

Có một Hà Nội khác. Tản văn của Trịnh Thu Tuyết Mùa mưa nhớ cha - Tản văn của Nguyễn Minh Nguyệt Cụp ơi! Về đâu... - Tản văn của Hoàng Quốc Quyền Hạ cũ. Tản văn của Ngọc Hoài Lâm Kem que một thủa - Tản văn của Lê Hà Ngân
22 tác phẩm xuất sắc giành giải "Việt Nam trên hành trình đổi mới"

22 tác phẩm xuất sắc giành giải "Việt Nam trên hành trình đổi mới"

Baovannghe.vn - Báo Nhân Dân phối hợp với Hội Nghệ sỹ Nhiếp ảnh Việt Nam vừa tổ chức lễ tổng kết và trao giải cuộc thi ảnh báo chí “Việt Nam trên hành trình đổi mới.”
Nhiều nội dung quan trọng cần bản thảo tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI

Nhiều nội dung quan trọng cần bản thảo tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI

Baovannghe.vn - Chiều 9/3/2026, tại Hà Nội, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn và Thủ tướng Phạm Minh Chính đồng chủ trì Hội nghị Ban Thường vụ Đảng ủy Quốc hội với Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ về nội dung, chương trình Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI.
Trăng hồ - Thơ Nguyễn Thị Kim Tuyến

Trăng hồ - Thơ Nguyễn Thị Kim Tuyến

Baovannghe.vn- Làn da làn nước/ lấp loáng mơn mơn/ em nhìn bằng đêm
Sông trăng mùa mật ngọt. Bút ký của Phạm Thanh Thúy

Sông trăng mùa mật ngọt. Bút ký của Phạm Thanh Thúy

Baovannghe.vn- Tôi luôn có một sự tò mò thôi thúc bất tận về nơi khởi nguồn của những dòng sông, và nơi dòng sông đó đổ về biển cả. Thường thì nhiều dòng sông, từ nơi khởi nguồn, trên hành trình đổ về biển sẽ tiếp nhận nguồn của những dòng suối, những dòng sông nhỏ khác, và nhiều khi chính nó lại là một nhánh nhỏ của một dòng sông lớn.
Bắc Ninh tổ chức đón nhận Bằng xếp hạng Di tích quốc gia đặc biệt

Bắc Ninh tổ chức đón nhận Bằng xếp hạng Di tích quốc gia đặc biệt

Baovannghe.vn - Sáng 9/3, Đảng ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQ phường Vân Hà (tỉnh Bắc Ninh) tổ chức Lễ đón nhận Bằng xếp hạng Di tích quốc gia đặc biệt đối với quần thể di tích đình, chùa, từ chỉ Thổ Hà. Đây là tổng thể kiến trúc tôn giáo - tín ngưỡng tiêu biểu của làng cổ Thổ Hà.