Sáng tác

Đôi mắt của sương mù. Tản văn Gia Hân

Gia Hân
Tản văn 10:00 | 21/08/2025
Baovannghe.vn - Thời tiết ở xứ biên viễn Đồng Văn này rất lạ. Đang nắng rực, bỗng sầm sì mưa. Những đám mây mang mưa đến cũng lạ, như một khối bông màu xám nặng nề tràn qua đỉnh núi xuống.
aa

Thế là chưa kịp bỏ đi xa, khối mây xám ấy đã trùm kín lấy mình, thấy những hạt nước nhỏ và nhẹ bay ràn rạt vào mặt mình, tóc mình nhanh chóng ướt. Lạ nhỉ, thứ mây mọng nước này gọi là sương thì nặng như mưa, mà mưa lại nhẹ như sương. Mí Và bảo người Mông ở xứ này đời đời quen với kiểu mưa như thế rồi, không có gì là lạ.

Nhà Mí Và nằm trên một đồi thông, lối vào có hai hàng vầu dóng xanh mướt. Một ngôi nhà tường đất thấp lè tè hiện ra trong hơi ẩm váng vất của đám mây đẫm nước vừa bay qua. Có một cái bể xây bên hông nhà, bên cạnh bể nước có mấy bó lanh chưa tước. Một cô gái trẻ đang đứng cạnh mấy bó lanh ấy, thấy khách lạ, liền bỏ đi mất. Mí Và cười ngượng nghịu: “Vợ mình ấy, nó nhát lắm.”

Đôi mắt của sương mù. Tản văn Gia Hân
Ngôi nhà của người Mông

Ngôi nhà không có cửa sổ, trong nhà tối âm âm, ánh sáng dường như vất vả lắm mới len được vào qua cửa chính. Tôi nhớ đến những ngôi nhà khác trong bản Má Tìa, cách nhà Mí Và không xa lắm. Tất cả những ngôi nhà ấy đều hiếm cửa sổ, và bản thân những ô cửa ấy cũng nhỏ xíu. Tôi gặp những người phụ nữ trong bản ấy. Họ cười hiền lắm, nhưng đôi mắt lạ lắm. Đôi mắt cứ buồn bâng khuâng, và vì thế, tôi cứ liên tưởng những người phụ nữ ấy trước khi đặt mình ngủ sau một ngày dài mỏi mệt, họ đã nhìn bầu trời đêm qua những ô cửa nhỏ xíu kia, và sáng tinh mơ, những tiếng chim buổi sớm lại theo gió tuồn qua ô cửa nhỏ vào trong giấc mơ sâu của họ.

Tôi đứng trên cung đường hẹp nhìn xuống thung lũng xanh pha chút phớt vàng của cỏ, nơi dòng sông nằm giữa hai dãy núi đang lấp lánh dưới ánh mặt trời bất chợt và cứ nghi ngờ cảm giác của mình về những đôi mắt ấy. Xứ sở này đẹp một cách diệu kỳ, tại sao họ không làm những ngôi nhà có thật nhiều cửa sổ? Những ô cửa lớn mở ra những khoảng trời mênh mông? Không nén được tò mò, tôi hỏi Mí Và, Mí Và cười, không nhiều lý thuyết để giải thích: Trên này, mùa đông lạnh lắm, làm nhà như thế mới ấm.

Trong căn nhà tối âm âm của Mí Và, mẹ cậu đang tước những sợi lanh dài, bà đứng trong bếp, nên tôi không nhìn thấy đôi mắt bà, chỉ thấy một khuôn mặt hiền hậu và nụ cười lấp lánh. Rượu ngô đã được rót đầy những chiếc chén thủy tinh mua ở chợ huyện. Mí Và uống rượu, nhìn khoảng sân hẹp rợp bóng thông trước nhà, không biết nghĩ gì, chỉ mỉm cười. Kì lạ, hơi ẩm của đám mây sũng nước cứ vảng vất mãi, dù mặt trời đã lại ló ra, rót nắng vàng qua kẽ lá rừng thông.

Cô vợ Mí Và, có lẽ không trốn khách lâu được, đã về ngồi bên những bắp ngô đỏ ối. Mí Và còn rất trẻ, cô vợ lại càng trẻ, như một cô bé mới lớn má đỏ hây hây và hay ngượng ngùng. Khi tôi hỏi chuyện, cô chỉ mỉm cười, không nói, nhưng đôi mắt. Trời ơi, đôi mắt cô và đôi mắt những người phụ nữ Mông tôi gặp trong bản, trên đường đi nương hay đường cái quan, sao lại giống nhau đến thế. Nó giống ở nỗi buồn bâng khuâng, lảng bảng như mây mù trong thung lũng một sớm mai đầy nắng.

Sáng hôm sau chợ huyện. Tôi xuống chợ. Dập dìu váy áo là nườm nượp những bà, những chị, những em gái người Mông, Tày, Giáy trên các ngả đường đổ về cái chợ rực rỡ sắc màu. Kỳ lạ, tôi vẫn cứ hỏi lòng: Trên những triền núi xanh lút màu ngô non, lác đác vài mái nhà cô đơn ấy, họ từ đó đến thực sao, mà rực rỡ, đông vui thế.

Tôi gặp những người phụ nữ tôi đã gặp những hôm trước ở trong bản, trên đường đi qua, cũng có thể không phải họ, chỉ là những người có cuộc đời giống họ. Họ vẫn tước và cuốn đay ngay cả trên đường xuống chợ, ngay cả khi ăn thắng cố, ngay cả khi mua xôi ngũ sắc và thậm chí, ngay cả khi đã nâng cao và uống say những bát rượu ngô tràn sóng sánh trên những chiếc bàn gỗ lâu ngày cũ mủn. Nhưng đôi mắt họ, không phải là đôi mắt bâng khuâng buồn, lảng bảng sương mù thung lũng sớm mai. Đôi mắt họ lấp lánh như có ngàn tia nắng nhỏ xíu, cuồng nhiệt và bất tận.

Tôi nhớ đến những ô cửa nhỏ của những ngôi nhà tường đất dưới bóng những cây mận già… Bất chợt, một đám mây khổng lồ màu xám trườn từ trên ngọn núi cao xuống, rất nhanh, nhấn cả khu chợ rực rỡ sắc màu ấy trong cơn mưa kì lạ. Mà những đôi mắt vẫn cười… những tia mặt trời lấp lánh…

Triển lãm và sách ảnh “Hoài phố” của Nguyễn Việt Dzũng

Triển lãm và sách ảnh “Hoài phố” của Nguyễn Việt Dzũng

Baovannghe.vn - Từ ngày 12-14/6, tại Viện Trao đổi văn hóa với Pháp (IDECAF) Thành phố Hồ Chí Minh, tác giả Nguyễn Việt Dzũng giới thiệu tới công chúng triển lãm và ra mắt sách ảnh Hoài phố.
Biên niên sử khốc liệt và huyền ảo về thôn quê Trung Quốc

Biên niên sử khốc liệt và huyền ảo về thôn quê Trung Quốc

Baovannghe.vn - Cùng với Mạc Ngôn, Lí Nhuệ, Giả Bình Ao, Dư Hoa... Diêm Liên Khoa là một trong những nhà văn Trung Quốc đương đại được dịch nhiều nhất ở nước ta.
Bức họa cuối cùng. Truyện ngắn của Dương Trác

Bức họa cuối cùng. Truyện ngắn của Dương Trác

Baovannghe.vn- Hình ảnh trong bài là một ông lão ngồi thấp, trước mặt một tấm bảng carton, chữ viết hơi nghiêng: “Kí họa chân dung 10 phút - tùy tâm.” Bên dưới có mấy bức chân dung chì kẹp tạm vào bìa cứng, mỗi tờ chỉ vài nét mà khuôn mặt hiện ra rõ ràng. Ông cúi đầu, tay cầm bút chì. Đôi bàn tay xương xẩu, các khớp nổi gờ, móng tay đen đúa. Nhìn kĩ có vết cắt nhỏ ở ngón trỏ, đã khô lại.
Bộ ba việc làm - hạ tầng - tiện ích tạo sức hút cho nhà ở xã hội kiểu mới The Rise

Bộ ba việc làm - hạ tầng - tiện ích tạo sức hút cho nhà ở xã hội kiểu mới The Rise

Baovannghe.vn - Sự bứt phá của hạ tầng công nghiệp tại khu Nam Hải Phòng đang kéo theo nhu cầu về nhà ở xã hội (NƠXH) của hàng vạn lao động. Trong đó, The Rise của Happy Home Tràng Cát thu hút mọi sự quan tâm khi án ngữ vị trí trung tâm khu đô thị, kết nối nhanh chóng với loạt tiện ích và hệ thống giao thông liên vùng.
Vinfast xuất xưởng chiếc xe máy điện thứ 1 triệu

Vinfast xuất xưởng chiếc xe máy điện thứ 1 triệu

Hải Phòng, ngày 12/6/2026 - VinFast công bố đã xuất xưởng chiếc xe máy điện thứ một triệu, đánh dấu cột mốc lịch sử trong hành trình phát triển đầy tự hào của thương hiệu ô tô - xe máy điện số 1 tại Việt Nam.