Diễn đàn lý luận

Bài thơ "Mẹ cho con ngôn điệu Quảng Bình" của Nguyễn Hữu Quý

Đỗ Ngọc Thứ
Tác phẩm và dư luận 12:16 | 01/07/2025
Baovannghe.vn - Với tôi, Nguyễn Hữu Quý là một trong những gương mặt thơ tiêu biểu của thế hệ sau chiến tranh, với giọng thơ giàu chất tự sự, đậm tính địa phương mà vẫn vang vọng những vấn đề rộng lớn của nhân sinh, đất nước.
aa

Tôi yêu thơ Nguyễn Hữu Quý bởi những ngôn từ dung dị, đời thường nhưng giàu chất thơ, nhạc điệu và hình ảnh, có sự hòa nhập nhuần nhuyễn giữa chất tự sự và tính trữ tình.

MẸ CHO CON NGÔN ĐIỆU QUẢNG BÌNH

NGUYỄN HỮU QUÝ

Tiếng khóc đầu đời đã gió cát quê hương

Quảng Bình đấy ai đến đây quẩy nắng

cơn gió lào trong con thành khoảng lặng

sống cả đời chưa đi hết thương yêu!

Mẹ gánh con qua cơn giông tố đổ chiều

bằng chiếc đòn triêng miền Trung nhiều sẹo bão

ngấn lũ mùa thu còn in trên vạt áo

mưa lở núi nguồn sao con vẫn ráo khô.

Mẹ che con khi bom nổ cạnh giấc mơ

con thấy cánh diều bay trên miền sông đẹp

chỉ một câu ru của vùng đất hẹp

con đã nhận ra ngôn điệu Quảng Bình.

Súng bắn giặc kê trên vú cát trắng tinh

lưng tựa Trường Sơn nghe nhịp buồm trên sóng

con đánh vần quê hương qua tháng năm nóng bỏng

để câu thơ lớn trước tuổi vẫn hồn nhiên.

Khi cuộc đời có nhiều thứ để quên

con vẫn nhớ câu ru của mẹ

như nhớ con đường không bao giờ bị xoá

trên hành trình đi tới đỉnh yêu thương.

Có gì đâu, mẹ chính là quê hương

là đất nước như bao người từng nói

nhưng với con mẹ là khi con gọi

có một vạt buồm vá nắng ở cuối sông...

Bài thơ
Tượng đài Mẹ Suốt bên bến đò Nhật Lệ. Ảnh Du lịch Quảng Bình

LỜI BÌNH

Đọc “Mẹ cho con ngôn điệu Quảng Bình” ta như đang được nghe khúc nhạc trữ tình về mẹ và quê hương. Nó vừa dịu dàng, vừa hùng tráng, cho thấy tầm vóc cảm xúc và tư tưởng của anh về quê hương Quảng Bình - một miền đất “hẹp” về địa lý nhưng “rộng” về tâm hồn và lịch sử. Nhan đề bài thơ đã gây ấn tượng mạnh bởi cách nhà thơ dùng chữ: “Ngôn điệu Quảng Bình”. Đây không chỉ là tiếng nói, mà là cách biểu cảm, là tâm hồn, là linh hồn ngôn ngữ đặc trưng của một vùng đất nhiều nắng, nhiều gió - Quảng Bình, quê anh. “Ngôn điệu” ở đây là kết tinh của giọng nói, phong thổ, khí hậu và lịch sử.

Tiếng khóc đầu đời đã gió cát quê hương

Quảng Bình đấy ai đến đây quẩy nắng

Ngay từ khổ mở đầu, Nguyễn Hữu Quý đã đưa người đọc đến với một không gian nắng gió cát cháy của miền Trung khắc nghiệt, nơi đứa trẻ “khóc” không chỉ vì sinh thành mà còn vì nỗi đau chung của cả một vùng đất. Từng hình ảnh: “gió lào”, “giông tố”, “sẹo bão”, “ngấn lũ”, “bom nổ”… dựng nên một địa tầng lịch sử và thiên nhiên khốc liệt mà cũng chính nơi đó, “mẹ gánh con qua bão giông” bằng đòn triêng - biểu tượng vừa cụ thể, vừa mang tính sử thi về sức chịu đựng của người phụ nữ miền Trung:

Mẹ gánh con qua cơn giông tố đổ chiều

Bằng chiếc đòn triêng miền Trung nhiều sẹo bão

Ngấn lũ mùa thu còn in trên vạt áo

Mưa lở núi nguồn sao con vẫn ráo khô.

Ngôn ngữ chính là văn hóa, chính là bản sắc. Trong đó, “Câu ru” của mẹ chính là dấu ấn khó phai mờ của “bản sắc”. Vẫn biết rằng “câu ru”, hay “lời ru” thì ở đâu cũng có. Nhưng “ngôn điệu” thì mỗi vùng một khác. “Câu ru” của mẹ không chỉ là phương tiện dỗ dành, mà chính là ngọn nguồn văn hóa, là “giọng điệu” sống còn định hình tâm hồn con người. Qua “câu ru”, con biết nói, biết yêu, biết sống - một sự tiếp nhận văn hóa bản địa đầy sâu sắc.

Chỉ một câu ru của vùng đất hẹp

Con đã nhận ra ngôn điệu Quảng Bình

Câu thơ này như một điểm xoáy nghệ thuật, ẩn chứa bao điều, khiến người đọc chợt nhớ về chính quê hương riêng của mình.

Ở khổ kết, Nguyễn Hữu Quý dùng hình ảnh mẹ để làm hình ảnh biểu tượng của quê hương, đất nước:

Có gì đâu, mẹ chính là quê hương

Là đất nước như bao người từng nói

Nhưng với con mẹ là khi con gọi

Có một vạt buồm vá nắng ở cuối sông.

Đây là khổ thơ mang sắc thái triết lý nhẹ nhàng mà thấm thía. Trong con mắt đứa con, mẹ là hiện thân cụ thể nhất của đất nước - không phải bằng những khái niệm trừu tượng, mà bằng những gì thiết thân nhất: một “Vạt buồm vá nắng ở cuối sông” - hình ảnh vừa nên thơ, vừa xót xa mà đầy sức sống.

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.