Sáng tác

Gánh nặng của thơ. Tạp bút của Trần Ngọc Tuấn

Trần Ngọc Tuấn
Tản văn 19:00 | 15/09/2024
Baovannnghe.vn - Trong những cuốn sách tôi ky cóp về từ hàng đồng nát, bắt gặp ngay dòng trang trọng, những "Thân yêu tặng", "Quý mến tặng".
aa
Gánh nặng của thơ. Tạp bút của Trần Ngọc Tuấn
Tạp bút của Trần Ngọc Tuấn

Tôi vốn có cái thú mua sách cũ. Ở Đà Nẵng, có hai nơi tôi thường lui tới, đó là làng pháo Nam Ô, nơi mỗi ngày có hàng vài tấn sách báo cũ hội tụ dùng cho việc kết pháo. Từ khi cấm pháo, chợ sách này dẹp tiệm. Một nơi nữa, đó là phía bên hông chợ Cồn.

Thử tưởng tượng cái cảnh ngồi chồm hỗm giữa cơ man sách cũ, phần lớn đã nhàu nát và... bốc mùi để chọn ra những trước tác vĩ đại. Những Shake- speare, Got, V. Hugo, L. Tolstoi, Pouchkine, Gogol, G. Markes, Dostoievski, Lỗ Tấn... Kể ra cảnh tượng đau xót thật, nhưng bao nhiêu phen bụng bảo dạ, rằng thà mua "cân kỳ" như thế (4.000 đồng/kg) còn hơn là để tác phẩm máu thịt của các cụ bị đem gói đồ, hoặc bị... tan xác pháo! Thành thử rất nhiều quyển sách dù đã có, nhưng tôi vẫn chịu khó... cân về!.

Lần ấy, cách đây dăm năm, tôi ghé làng pháo Nam Ô. Sau khi lựa được mấy "ký" sách, bất chợt tôi đụng phải tập thơ “Năm tháng lãng quên" (Nxb Thanh Niên -1990) của nữ thi sĩ Giáng Vân. Lật trang đầu tập thơ mỏng manh, đập ngay vào mắt tôi là dòng chữ viết bằng mực xanh chân phương của tác giả: 'Em kính tặng chị Th. yêu quý và anh Lê Th. - Em. Giáng Vân, 1991 ", và bên dưới là chữ ký trang trọng (xin được viết tắt tên những người được tặng sách). Chưng hửng và ngao ngán buồn. Trong số những cuốn sách tôi ky cóp mang về từ hàng đồng nát, bắt gặp ngay trang đầu là biết bao dòng trang trọng, những "Thân yêu tặng...", "Quý mến tặng...", "Kính tặng thầy... cô...!”... Nhưng tôi vẫn tự an ủi, rằng dù sao đó chỉ là sách mua tặng. Còn đây là máu thịt của chính tác giả ký thác cho những người yêu quý, những người bạn, người anh, người chị “tri âm, tri kỷ", tại sao lại ra được chốn này?.

Chuyện khá lâu rồi. Tưởng đã quên. Chiều nay chợt đâu đó rung lên giai điệu của Phú Quang "Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu", phổ bài thơ "Yên tĩnh" của Giáng Vân. Tôi mang tập thơ ra đọc lại. Và lại bắt gặp dòng chữ mực xanh đầy nữ tính" Em kính tặng chị... yêu quý...". Từ bìa sau tập thơ, đôi mắt Vân nhìn ra. Đăm đắm đôi mắt cận. Buồn quá.

“Tình em nặng biết bao nhiêu

Em chết mất nếu không người san sẻ"

(Viết cho nỗi khổ của tôi - GV)

-----------

Bài viết cùng chuyên mục:

Nước mắt của dòng sông. Truyện ngắn của Kiều Xuân Quỳnh Chiều nắng tắt ngoại ô. Truyện ngắn của Phương Liên Phần của thời gian. Truyện ngắn của Hà Huệ Chi Bản tin Văn nghệ: Đánh thức những giá trị truyền thống Đọc truyện: Đời hoang. Truyện ngắn dự thi của Nguyễn Đình Tú
Văn nghệ Trẻ, số 10/1997
Trải nghiệm "Điểm hẹn vùng cao" trong lòng Hà Nội

Trải nghiệm "Điểm hẹn vùng cao" trong lòng Hà Nội

Baovannghe.vn - Cục Văn hóa các dân tộc Việt Nam cho biết, từ ngày 30/4 - 3/5, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam sẽ diễn ra chuỗi hoạt động đặc sắc mang chủ đề “Điểm hẹn vùng cao”, tái hiện không gian văn hóa đậm đà bản sắc các dân tộc Việt Nam.
Anh cứ bảo tình yêu là ngọn lửa - Thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan

Anh cứ bảo tình yêu là ngọn lửa - Thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan

Baovannghe.vn- Em trốn vào quá khứ/ Như con tằm ủ kén làm tơ
Sơn dương trắng. Truyện ngắn của Văn Thành

Sơn dương trắng. Truyện ngắn của Văn Thành

Baovannghe.vn - Có thể đã nhìn thấy tôi đứng tần ngần ở ngã ba đường, người đàn ông cưỡi con ngựa tía từ dưới suối đi lên bèn dừng lại.
"Trời, Non, Nước - Allusive Panorama" đến với công chúng thủ đô

"Trời, Non, Nước - Allusive Panorama" đến với công chúng thủ đô

Baovannghe.vn - Chặng thứ hai của chuỗi triển lãm mỹ thuật Hàm Nghi "Trời, Non, Nước - Allusive Panorama" đã chính thức khai mạc tối 23/4 tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Hà Nội.
Thầy giáo dạy sử. Truyện ngắn của Lê Ngọc Minh

Thầy giáo dạy sử. Truyện ngắn của Lê Ngọc Minh

Baovannghe.vbn - Mới hơn 9 giờ sáng, đại gia Đỗ Đạt Tính đường đột đánh chiếc Mercedes mới coóng đến rủ tôi đi ăn trưa.