Người cất giữ linh hồn của biển
Tuổi lên năm, tôi cất giữ cục than hồng của mẹ
Thổi phù phù trên tay
Ném xuống biển cạn ngày
Những con sóng nuốt không trôi nghèn nghẹn
Mắt cá lờ đờ ám khói những cơn mê
Ngày ươn ươn không sàng nổi qua mắt lưới
Đêm lồ lộ bắp chân trần con gái
Ta nhử cá bằng mồi ni lông màu xanh đỏ
Đám ma cá rước nhau trong bong bóng phập phồng
Bụng nổi trứng lềnh phềnh thèm gạo tấm
Rắc xuống cánh đồng của tuổi thơ ta
Mẹ nhóm lửa vun mùa đông một góc
Cái cục than cời qua lưng cá nhẫy mỡ vàng
Con cất giữ như khâu từng khuy áo
Đính rộp vào thịt da.
Chùng xuống buổi chiều
Cơn mưa tuột khoá
Các con tôi chạy về phía cơn mưa
Chân bé xíu như chân Còng, chân Cáy
Mỗi sợi tóc mọc một sợi rong rêu
Cứu cả hoàng hôn tanh tưởi
Các con tôi dệt nên những cơn mưa
Bằng hơi sữa thơm tho
Xua đi ráng mỡ gà chết chóc
Biển vịn chúng mà đi lững thững
Biển tập nói như người líu giọng
Những chiếc răng sữa bé như con ốc ruốc
Làm dịu khát những cơn đói nước
Ta ra đi bằng đôi chân phù thủng
Sưng tấy những âu lo bởi bướu cổ chính mình
Đêm lệch phách lò cò
Tiếng kèn Trôm Pét
Hợp âm biển đêm xỉn một màu keo
Dán ta xuống những con sóng quăng mình tung tẩy
Không vượt nổi be thuyền
Mái chèo cắt nghiêng
Hất ngày ương ương
Xuống đêm bây bấy...
Ta nghe: tiếng những linh hồn chết
Bồng bế ăn xin
(Trên cánh đồng biển không gieo mà gặt)
Những đứa trẻ chết ngồi hai tay bốc cát
Chơi trò chơi "ăn quan"
Những tiên nữ mình người, đuôi cá
Thuỷ táng vào đêm hoan lạc
Quấn quanh mình những lọn tóc, những con Đẻn móc câu
Họ hút vào nhau
Nước biển cắt ra không còn màu máu...
Cái đêm lờ lợ
Tấm phên che thưa ánh trăng vàng
Cơn ân ái giữa sóng và biển
Họ dìu nhau hụt hẫng
Họ dìu nhau dâng lên bên bờ vực ái tình
Và chết lịm bên nhau
Như sóng chết vào cát
Như lưới chết vào mây
Sợi dây gân chùng con thuyền xuống cạn
ấy là cái đêm sinh ra con nước
Rặc đến tận ngày
Trăng loã thể, thuỷ triều dâng mấp mé
Con chó gầy cúi nhặt bước chân ta
Ta quỳ xuống bên nấm mồ mới đắp
Những chân hương châm xa xót thịt mình
Người đã chết vẫn còn muỗi đốt
Ký sinh trùng vào ký ức của ta
Ta cất giữ linh hồn của biển
Như cất giữ cục than hồng mẹ nướng cá đêm
Một cục than hồng nướng một quả trứng
Quả trứng nở ra nỗi buồn mọc tóc
Ăn lan man cỏ Gấu trước thềm
Thiếu phụ đào về sắc thuốc
Đẻ ra trăm trứng Tiên Rồng
Cá Voi, cá Bò, cá Chim, cá Ngựa...
Ta là Nhân Ngư
Chưa bao giờ biết ngủ
Đào một củ Nâu
Nhuộm một lá buồm
Con thuyền nứt vỏ
Kiểu bơi cuối cùng của ta là bơi ếch
Không câu mồi giun
Không đun rạ rác
Ta úp mặt vào cát
Dâng lên tổ tiên, hương khói ông bà
Bát nhang cắm vào tro nóng
Tro ròng ròng cháy tự cát ra.
| Ca dao xa xứ - Thơ Từ Anh Tuấn Hà Nội, mùa nào cũng được -Thơ Bùi Việt Phương Mùa em - Thơ Nguyễn Văn Học Lên men mùa xuân - Thơ Nhiên Đăng Nỗi nhớ có bất tử không? - Thơ Mai Quỳnh Nam |