Vỏ trấu
Xé thân từ hạt thóc làng
Có vài ba mảnh trấu vàng rụng rơi
Giữ gìn thơm thảo một đời
Thế gian vẫn vọng những lời đắng cay*
Nghiêng cong tựa mảnh trăng gầy
Thấm mồ hôi mẹ nhịp chày canh thâu
Sẩy sàng rồi sẽ đi đâu
Lại mong về với ruộng sâu ngấu bùn
Đồng xa đẫm hạt mưa phùn
Đã nghe đất cựa một vùng mạ non
Trấu là muôn mảnh thuyền con
Chở mùa đi mãi vẫn còn tươi xanh
Bao nhiêu vỏ trấu thơm lành
Lẫn trong sương khói mà thành dấu quê
Lần theo vỏ trấu tìm về
Gặp mình giữa những tỉnh mê phận người.
---
* Từ thành ngữ “Bôi tro, trấu"
| Đoàn tàu kiến - Thơ Nguyễn Tiến Nên Con chào cụ Suốt - Thơ Mai Hoa Bản em - Thơ Lê Gia Hoài Bà và cháu - Thơ Bùi Xuân Dũng Bông hoa trên mũ và chú bướm - Thơ Ngô Minh Oanh |
|
|