Sáng tác

Bệnh ăn theo. Tạp bút của Ái Chân

Ái Chân
Tản văn 20:48 | 04/12/2024
Baovannghe.vn - Tức là a dua. Hùa theo một uy tín văn học nào đó hoặc một nếp nhận định lấn át nào đó. Tôi có hai dẫn chứng.
aa

Trước đổi mới, trong số những nhận định chưa khoa học, chưa thể tắt với một số hiện tượng văn học, có sự phê phán trùm lấp với "Xuân thu nhã tập". Coi nhóm sáng tác này là bế tắc, suy đồi. Cứ trượt dài trong nhiều năm, các giáo trình văn học, các công trình nghiên cứu đều rập nhau nhận định như vậy. Gần như tác giả này “tiếp thu" thẳng luận điểm của tác giả kia, và cứ ngày càng xa thực thể văn bản của nhóm Xuân thu, chỉ còn lại trần sì "Xuân thu = tắc tị".

Bệnh ăn theo - tạp bút của Ái Chân
Tranh minh họa. Nguồn Internet

Có một số người lập nghiệp bằng phê bình văn học thiếu hẳn sự thận trọng, độc lập, có thể nói rất lơ mơ, hoặc nói hẳn rằng không nghiên cứu chút gì về “Xuân thu nhã tập” cũng ngang nhiên lên giọng phán, chẳng hạn "... sự tối nghĩa, vô nghĩa trong thơ của tác giả này chả có gì mới, đã có từ thời “Xuân thu nhã tập”...". Công trình “Xuân thu nhã tập” đã được tái bản toàn bộ được nhận định công minh, khoa học hơn trong cuốn sách của Nxb Văn học vào những năm 90. Đã có những bài báo, những tiểu luận vạch chỉ những ưu điểm xác đáng, những khám phá mỹ học đáng khen trong lĩnh vực tiến công vào tiềm thức và đề cao đức lý của người sáng tác văn học. Buồn cười là một người phê bình dạo 1987, 1988 gì đó chê đại “Xuân thu nhã tập”tắc tị, nay nhảy ra viết một bài khen ngợi! Đáng ngờ và giật mình thật.

Nhà thơ lão thành Xuân Diệu rất tinh nhạy trong phê bình thơ, nhưng hồi sinh thời, những năm có tuổi ông cũng không khỏi mắc vào bệnh “chiếu trên" trong một số trường hợp bình chấm văn chương. Một người viết văn, năm nào đó, trong mục giai thoại văn học ở tờ "Tuần tin tức" còn ca tụng sát đất sự tinh tường có phần lẩm cẩm của Xuân Diệu khi ông bắt bẻ một nhà thơ trẻ đã viết câu thơ “bầu trời kia có thể vắng em". Rằng “viết như vậy thì có nghĩa người yêu của cậu ấy phải là chim!”... Không cần dài dòng chê như thế thì ngay cả một nhà thơ già cũng không thể đồng tình, chứ đừng nói những nhà thơ trẻ. Câu thơ kia không phải hay, độc đáo, nhưng viết như thế và hơn thế, đều có quyền quá đi chứ, hợp “lôgich thơ” quá đi chứ.

Không nghênh ngang, phủ định bất chấp chân lý, nhưng trung thực và độc lập bao giờ cũng là phẩm cách phải có của nhà phê bình.

Văn nghệ Trẻ, số 1/1997
Lê Văn Trương và văn chương nam tính

Lê Văn Trương và văn chương nam tính

Lê Văn Trương đã là cái tên quan trọng của văn chương nam tính trong trường văn học Việt Nam nửa đầu thế kỉ XX. Văn chương của ông đối chọi với những thứ văn chương tình cảm chủ nghĩa mà các tác giả trụ cột của Tự Lực Văn Đoàn là đại diện nổi bật. Nếu văn chương của Tự Lực Văn Đoàn có thể thỏa mãn những huyễn tưởng của những nữ độc giả thị dân thì thứ văn chương như Lê Văn Trương có lẽ lại kích hoạt sự tưởng tượng của độc giả nam giới nhiều hơn.
Thơ ca là bữa tiệc của tâm hồn

Thơ ca là bữa tiệc của tâm hồn

Baovannghe.vn - Vậy là kể từ ngày Rằm tháng Giêng năm Quý Mùi (2003) đến nay, 24 năm Ngày Thơ Việt Nam đã được diễn ra. Dường như nó đã tạo ra một mỹ tục mới, một sinh hoạt văn hóa tao nhã của nhân dân cả nước.
Đọc Sấm Trạng ngày biển động - Thơ Nguyễn Đình Minh

Đọc Sấm Trạng ngày biển động - Thơ Nguyễn Đình Minh

Baovannghe.vn- Vắt óc cố tìm lẽ huyền vi ẩn tàng trong lời Sấm/ Thấy mình như vô tri trước nhắn gửi của Người
10.000 nhà văn phát hành cuốn sách "Đừng ăn cắp cuốn sách này" để phản đối AI

10.000 nhà văn phát hành cuốn sách "Đừng ăn cắp cuốn sách này" để phản đối AI

Hai hội chợ sách lớn của châu Âu – Luân Đôn và Paris – đang trở thành tâm điểm của cuộc tranh luận toàn cầu về trí tuệ nhân tạo. Hàng nghìn nhà văn đã phát hành cuốn sách “trống” Don’t Steal This Book - "Đừng ăn cắp cuốn sách này" để phản đối việc AI khai thác tác phẩm của họ. Tranh cãi về bản quyền và AI đang đặt ngành xuất bản trước một thách thức chưa từng có.
Ngoài ấy liệu còn áo lẻ - Thơ Lê Tuấn Lộc

Ngoài ấy liệu còn áo lẻ - Thơ Lê Tuấn Lộc

Baovannghe.vn- Đêm đọc lại thơ Ức Trai/ Cảm thương nỗi lòng thi sỹ