Sáng tác

Chùm thơ của nhà thơ Mỹ yêu Truyện Kiều

Nguyễn Đỗ dịch
Văn học nước ngoài 20:59 | 16/11/2025
Baovannghe.vn - Nhà thơ Paul Hoover, sinh 1946 ở Virginia, hiện là Giáo sư, quyền trưởng khoa Sáng Tác Văn Học (Creative Writing Department) Đại học California tại San Francisco, chủ biên tạp chí thơ New American Writing.
aa

Ông đã xuất bản 19 tác phẩm, thơ, tiểu thuyết và dịch, trong đó có nhiều tác phẩm đoạt giải thưởng của Mỹ. Tuyển thơ Postmodern American Poetry của ông là tuyển thơ hiếm hoi xuất bản bởi W.W Norton, trở thành sách giáo khoa đại học về thơ hậu hiện đại. Paul Hoover và nhà thơ Nguyễn Đỗ cùng biên tập, dịch 5 tác phẩm trong đó có Tuyển thơ Việt Nam đương đại Chó đen, đêm đen (Milkweed Editions, Minnesota, 2008); Tuyển thơ Nguyễn Trãi Rời xa triều đình (Counterpath Press, Denver 2009. Và nay ông cùng Nguyễn Đỗ, John Stauffer (nhà văn, Giáo sư, khoa Văn đại học Harvard) đang thực hiện dự án dịch Truyện Kiều sang tiếng Anh cho Nhà xuất bản Đại học Harvard. Văn Nghệ trân trọng giới thiệu 3 bài thơ của ông do nhà thơ Nguyễn Đỗ dịch.

Điều bình thường

Chùm thơ của nhà thơ Mỹ yêu Truyện Kiều
Nhà thơ Paul Hoover

ngồi lạ lẫm góc bắc thành phố

như lẽ thường bao khách bộ hành

một chân dung lờ mờ trong một bức tranh

cứ như mọi việc là do định mệnh

ngon làm sao một ngụm nước vòi

chem chép thơm tho, đầu tiên trong đời

chim kiễng chân khập khà khập khiễng

đứng vô tư một góc hồ bơi

một liên tưởng mơ hồ rân rân bàn tay

ngắm quán café, vô ra người bước

khư khư ôm sót lại trên tay

cốc “cappuccino, làm ơn cho hạt phủ nhiều

kem vào”.

vậy là một mùa đến hồi chấm dứt

mà chẳng chút gì gọi là đặc biệt

đời chẳng qua là một đoạn nhạc viết cho

cây đàn piano

đang mỏng câm nằm trên hành lang

thì bỗng nhiên nó được dụng tới

nó ánh lên dáng vẻ suy tư đằng sau âm nhạc

đang âm thầm buồn bã bỗng như con chuột

thường thấy

loắt choắt ngo ngoe, nghiễm nhiên len vào

cái gì nhỏ thì âm thanh the thé.

như quần áo thường mặc, thời tiết vẫn thế

cái sẽ có là cái thường có

như mười giờ sáng là bụi bặm và âm thanh

gào rú.

cuộc đời bằng lòng khóa mình vào một chỗ

cái đầu làm gì cái xác đều nhớ

cứ thế mà trôi, mà ngồi, mà cảm

trong bình an dịch chuyển lẽ thường

mọi cơ mưu rồi trôi sau lưng

cái nhỏ nhẹ kim đồng hồ cảnh báo toàn

thế giới.

Con đường

bố tôi thúc tôi

bằng nắm đấm mềm và cuốn thánh kinh

dày cộp

ông phang tôi tới tấp

lùa đàn cừu về hướng tôi đi

nơi đầy cỏ gai nhọn sắc.

rồi chiều mỗi chiều

tôi rửa hai bàn chân ông lấm đầy bùn đất.

và chỉ có bàn tay thần chết mới dứt được ông

thôi bủa vây thằng bé

thần chết mang ông đi bằng cái cách

của nó.

nhưng bây giờ bố ơi bố đang ngon giấc

ở chốn nao ngọt ngào mê mệt

bố biến đi rồi bố hiện ra

như chẳng thể nào bắt gặp con mèo nhà ta.

Rồi khi nào con lại nhìn thấy bố

đâu đấy đằng sau một góc quán nhỏ

như chúa tể nghênh ngang kính mát

ngồi ăn spaghetti

dăm sợi vương trên vai

vài sợi dính lên tóc.

mọi thứ như là có

mọi thứ như là không.

mà mẹ tôi thì thường lướt nhanh

hết thứ nọ sang nếm kia

nào giấy còn, mật lưa, dao sắc...

trong bà mọi thứ cứ như là bất biến

dễ dàng nằm sẵn trong đầu.

thế mà tôi lại thấy đâu đây vỡ nứt.

tôi đợi tôi chờ, chỉ có thời gian mới ngăn

được tôi

trên con đường dần dần trở nên trống vắng.

bố mẹ tôi bước thật nhanh như trốn

cái bóng chính người lấp lới đuổi sau lưng,

mỗi lúc càng xa, càng xa.

đó là cảm giác cô đơn của khách thăm

khi đang đứng ở một hành lang mênh mông

cung điện

mình mang chính khuôn mặt mình.

một nỗi đơn độc có lý.

nhưng mà cỏ vẫn xanh, mọi thứ vẫn

xanh kia

tất cả dưới tai tôi vẫn đang thủ thỉ!

Khúc 41

- đó là nơi mà một con hươu được viết lên đang băng qua một cánh rừng vừa được viết ra (Wislawa Szymborska)

một người đàn ông được tạo ra trên giường

nằm với một cô vợ chưa kịp tạo ra

nữ nhà văn dựng nên nhân vật đàn ông

đặt vào chỗ ấy

và cuộc sống này

chỉ từng trải duy nhất trên trang viết

dẫu một con chuột nâu thẫm

chạy băng qua gương

hay những người câu cá

đang chăm chắm nhìn xuống hồ

có thể tạo ra họ trần truồng

giống nhau như lột

ngọn lửa sẽ viết gì

trong căn nhà tối mịt

những khoảng trống trong nhà

không ra hình thù gì trong bóng đêm

mọi thứ đều được viết nên

bởi cái không gì cả.

Trải nghiệm "Điểm hẹn vùng cao" trong lòng Hà Nội

Trải nghiệm "Điểm hẹn vùng cao" trong lòng Hà Nội

Baovannghe.vn - Cục Văn hóa các dân tộc Việt Nam cho biết, từ ngày 30/4 - 3/5, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam sẽ diễn ra chuỗi hoạt động đặc sắc mang chủ đề “Điểm hẹn vùng cao”, tái hiện không gian văn hóa đậm đà bản sắc các dân tộc Việt Nam.
Anh cứ bảo tình yêu là ngọn lửa - Thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan

Anh cứ bảo tình yêu là ngọn lửa - Thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan

Baovannghe.vn- Em trốn vào quá khứ/ Như con tằm ủ kén làm tơ
Sơn dương trắng. Truyện ngắn của Văn Thành

Sơn dương trắng. Truyện ngắn của Văn Thành

Baovannghe.vn - Có thể đã nhìn thấy tôi đứng tần ngần ở ngã ba đường, người đàn ông cưỡi con ngựa tía từ dưới suối đi lên bèn dừng lại.
"Trời, Non, Nước - Allusive Panorama" đến với công chúng thủ đô

"Trời, Non, Nước - Allusive Panorama" đến với công chúng thủ đô

Baovannghe.vn - Chặng thứ hai của chuỗi triển lãm mỹ thuật Hàm Nghi "Trời, Non, Nước - Allusive Panorama" đã chính thức khai mạc tối 23/4 tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Hà Nội.
Thầy giáo dạy sử. Truyện ngắn của Lê Ngọc Minh

Thầy giáo dạy sử. Truyện ngắn của Lê Ngọc Minh

Baovannghe.vbn - Mới hơn 9 giờ sáng, đại gia Đỗ Đạt Tính đường đột đánh chiếc Mercedes mới coóng đến rủ tôi đi ăn trưa.