Diễn đàn lý luận

Bài thơ "Buổi sớm" của Tô Thi Vân

Vũ Bình Lục
Tác phẩm và dư luận 06:00 | 25/09/2024
Baovannghe.vn - Trong kho tàng thơ ca kim cổ ở nước Nam ta, thơ viết về người mẹ thì đã nhiều. Hình như thi nhân nào dù hay, dù chưa thật hay, cũng có ít nhất một bài, một đôi câu thơ viết về mẹ. Có thể đó là người mẹ đã mang nặng đẻ đau sinh ra mình, nhưng cũng có thể đó là người mẹ được nâng cấp lên như một biểu tượng về Tổ Quốc...
aa

BUỔI SỚM

Bài thơ
Tranh minh hoạ

TÔ THI VÂN

Kính tặng cha

Cha ơi!

Con châm đóm rồi

Con mời cha hút

Mong cha đừng quá say

Điếu thuốc lào đầu tiên trong ngày

Cha thả khói con cay cay mắt

Mẹ ơi! Con xin mẹ chớ một lần nặng lời

Mỗi khi cha gắt

Này em- Hãy dịu dàng mỗi bữa dâng cơm

Cha ăn ngon bởi lòng em thành kính

Các con ơi!

Mỗi lần ông gọi, mỗi khi ông nhờ

Các con hãy vui và nhanh như những con cún

Đừng mải tranh nhau cái kẹo, đồ chơi

Để ông ngồi một mình bên cây gậy

Cha ơi!

Đóm trên tay con cuộn cháy

Mặc ngoài đời gió lay

(9-1993)

LỜI BÌNH

Trong kho tàng thơ ca kim cổ ở nước Nam ta, thơ viết về người mẹ thì đã nhiều. Hình như thi nhân nào dù hay, dù chưa thật hay, cũng có ít nhất một bài, một đôi câu thơ viết về mẹ. Có thể đó là người mẹ đã mang nặng đẻ đau sinh ra mình, nhưng cũng có thể đó là người mẹ được nâng cấp lên như một biểu tượng về Tổ Quốc... Tuy nhiên, thơ viết về người cha, nếu tôi không nhầm, thì cũng còn khá khiêm tốn, nếu không muốn nói là quá ít ỏi. Sao vậy? Đơn giản vì người mẹ vất vả nuôi con từ khi đứa trẻ hoài thai còn nằm trong bụng mẹ, rồi đau đớn lúc sinh thành, rồi chăm bẵm bú mớm dầm dề cho đến khi con trưởng thành. Mẹ “thương con, thương cả bước gần bước xa”... Người cha gần gũi với con ít hơn người mẹ. Thêm nữa, trong hoàn cảnh chiến tranh, cha thường xuyên vắng nhà, vì phải ra trận đánh giặc. Hoặc giả như trong thời bình, cha thường đi làm ăn xa, thi thoảng mới về thăm vợ thăm con. Chưa hết, không thế thì cha còn phải lo nhiều chuyện lớn, bởi cha là cột trụ của gia đình... Ca dao xưa đã có câu: “Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”... là cũng có cái lý cái tình tự nhiên của nó cả.

Tô Thi Vân là nhà thơ xuất thân từ đồng ruộng. Anh cũng có quãng thời gian “trà trộn” vài tầng lớp công nhân, nhưng bản tính “giai cấp” của Tô Thi Vân vẫn không sao thoát ra được cái tư duy cố hữu của nguồn gốc mình. Thơ Tô Thi Vân thường hướng về những phận người lam lũ, quăng quật với nắng mưa nơi đồng chua nước mặn. Những đối tượng thẩm mĩ, những nhân vật hữu hình và vô hình hiện lên trong thơ Tô Thi Vân, chủ yếu là những con người chân lấm tay bùn cụ thể, ráo mồ hôi là đã thấy trắng tay. Những người ấy cũng có khi là người mẹ, người cha, người chị, người em, rồi con cháu gần gũi trong nhà. BUỔI SỚM là bài thơ Tô Thi Vân viết về người cha của mình, rất chân thành và cảm động.

Cha ơi!

Con châm đóm rồi

Con mời cha hút

Mong cha đừng quá say

Điếu thuốc lào đầu tiên trong ngày

Cha thả khói con cay cay mắt

Vài chi tiết đơn giản vậy thôi, nhưng bạn đọc đủ hình dung thấy một người đàn ông đã quá già yếu, có thể đã không còn đủ khả năng tự thực hiện cái thú vui đơn giản của riêng mình là cầm lấy cái điểu cày, tay vân vê nhét mồi thuốc vào lõ điếu, quẹt diêm châm lửa, rít một hơi thật dài, rồi ngửa cổ khoan khoái thả khói lên trời mỗi buổi sớm mai. Thế nên, việc này bây giờ đã đến cái đận phải nhờ đến cậu con trai, mặc dù hắn cũng đã có vợ có con, nghĩa là nó cũng đã làm cha, không phải còn trẻ con nữa để mà sai bảo. Nhưng người con trai thì lại làm việc này một cách tự nguyện, rất cẩn trọng “châm đóm” rồi “mời cha hút”. Tiếng gọi “cha ơi!” mở đầu bài thơ đã cho thấy tình cảm chân thành và thương kính của người con với cha của mình. Cha hút, rồi cha say là con thích rồi, nhưng mà con cũng “mong cha đừng quá say”, vì “điếu thuốc lào đầu tiên trong ngày” thường khiến người hút quá say. Mà say thuốc lào đối với người già cả, đôi khi cũng có thể là rất nguy hiểm nữa kia!... Bạn đọc còn có thể hình dung thấy người con đang rất chăm chú cẩn trọng, cẩn trọng đến từng ly từng tý. Châm đóm cho cha rồi, nhưng anh vẫn còn phải nheo mắt ngửa mặt lên quan sát xem cha hút thế nào, có say lắm không, để còn đề phòng bất trắc, cho nên, khi “Cha thả khói con cay cay mắt”. Có lẽ là vì khói thuốc làm mắt cay cay, nhưng cũng có thể còn thêm cái sự thương cảm của người con đối với cha già...

Rồi tác giả nói với mẹ của mình, tất nhiên cũng tuổi đã cao. Tuổi già thường hay lẩm cẩm, dở tính dở nết. Biết tính cha rồi thì bảo rằng “Mẹ ơi! / Con xin mẹ chớ một lần nặng lời / Mỗi khi cha gắt”! Cha tâm tính tuổi già, hay giận dỗi bất chợt, nếu như mà mẹ cũng nặng lời, “bấc ném đi, chì ném lại” thì sinh ra bất ổn. Cha mẹ bất hòa, con sẽ không vui, cả nhà mình cũng sẽ không vui. Tiếp đấy, thi nhân lại khéo loéo dặn vợ, rằng “Em hãy dịu dàng mỗi bữa dâng cơm” cho cha, bằng cả tấm lòng thành kính. Lại còn dặn dò cả lũ trẻ, rằng các con “hãy nhanh như những con cún” mỗi khi ông gọi, “đừng mải tranh nhau cái kẹo, đồ chơi/ Để ông ngồi một mình bên chiếc gậy”! Nhà thơ nông dân rất tinh tế khi ông bảo các con “Hãy nhanh như những con cún”, chứ không phải là “nhanh như những con sóc”. Con cún, con chó con, vừa dễ thương, lại vừa gần gũi.

Dặn dò tỉ mỉ với mẹ, với vợ, với các con đâu đấy cả rồi, tác giả lại quay sang thưa với người cha vẫn đang ngồi đó bên cái điếu cày:

Cha ơi!

Đóm trên tay con cuộn cháy

Mặc ngoài đời gió lay...

Vẫn tiếng gọi “cha ơi” đầm ấm nhẹ nhàng. Câu cuối thật hay, vừa cụ thể lại vừa mang nghĩa hàm ẩn. Toàn bộ bài thơ chỉ có độc thoại nội tâm nhân vật trữ tình chủ thể. Ngôn ngữ giản dị như lời ăn tiếng nói thường ngày, gần như tác giả không có ý làm thơ, nhưng tình thơ thì vô cùng vô tận, cảm động lòng người. Thơ Tô Thi Vân thường cấu tứ chặt chẽ, viết một hơi như thể chẳng cần “thôi xao” nhiều. Thơ hay ở tứ, hay cả ở tổng thể trữ tình. Đó chính là nét riêng làm nên phong cách của thi sĩ họ Tô vậy!...

Vũ Bình Lục | Báo Văn nghệ

-------------

Bài viết cùng chuyên mục:

Bài thơ định mệnh "Bên sông" của Bế Kiến Quốc Bài thơ "Chiếc lá vàng rơi" của Trương Vạn Thành Bài thơ "Ai về Kinh Bắc" của Văn Cao Bài thơ "Cô hái mơ " của Nguyễn Bính Bài thơ " Mưa về...!!!" của Nguyễn Hồng Vinh
Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm

Baovannghe.vn- Ngày 23/1, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã thống nhất tuyệt đối bầu đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV. Baovannghe trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu nhậm chức của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Thông cáo báo chí phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng

Baovannghe.vn - Chiều ngày 23/01/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã họp phiên bế mạc tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Đồng chí Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính thay mặt Đoàn Chủ tịch điều hành phiên bế mạc Đại hội.
Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Thông cáo báo chí Hội nghị lần thứ Nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV

Baovannghe.vn - Sáng ngày 23/01/2026, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIV đã tổ chức Hội nghị lần thứ nhất để quyết định những vấn đề đặc biệt quan trọng, đánh dấu khởi đầu của nhiệm kỳ mới.
Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Thủ pháp so sánh trong sáng tác của Nguyên Hồng

Baovannghe.vn - Trong sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc luôn thấy một “thế giới cần lao dưới đáy của xã hội thành thị” với hai loại hình nhân vật nổi bật: hạng người lưu manh, côn đồ cùng những người buôn thúng bán mẹt, những đứa trẻ đầu đường xó chợ.
Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Dốc Phạ. Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân

Baovannghe.vn - Đường vào bản Phạ của người Mông Hoa là một cái dốc cao lừng lững. Cái dốc cũng được gọi là dốc Phạ. Đứng bên kia sông nhìn sang, dốc Phạ như mũi tên bằng vàng đang vút vào mây trời. Cánh cung là dải núi đá vôi đồ sộ cổ kính. Con dốc không dài nhưng dựng đứng.