Sáng tác

Núi Cấm. Truyện ngắn của Phạm Phong

Phạm Phong
Truyện 08:23 | 30/06/2026
Baovannghe.vn- Bến xe như một khối nóng khổng lồ úp xuống, không khí đặc quánh, bám vào khẩu trang như một lớp sáp dày. Thanh kéo khẩu trang, rít một hơi thuốc. Chiếc loa phát thanh bật một tiếng “bụp” rồi tắt lịm.
aa
Núi Cấm. Truyện ngắn của Phạm Phong
Minh họa Đào Quốc Huy

1. Bến xe Miền Tây

Đứng giữa bến xe Miền Tây, đầu hơi váng, Thanh thấy chuyến đi này không bắt đầu ở đây.

Bến xe như một khối nóng khổng lồ úp xuống, không khí đặc quánh, bám vào khẩu trang như một lớp sáp dày. Thanh kéo khẩu trang, rít một hơi thuốc. Chiếc loa phát thanh bật một tiếng “bụp” rồi tắt lịm.

Mai ở cổng.

Vạt váy xanh phồng nhẹ, in lên nền xám một hình thù không rõ. Bóng cô lướt trên lớp hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa. Áo khoác xanh đậm trễ khỏi vai. Vệt nắng quét qua, một vết màu sẫm thoáng hiện dưới lớp vải mỏng.

Thanh cúi xuống nhìn mũi giày. Một giọt mồ hôi lăn dọc thái dương. Xe khách chạy ngang, đá vụn nổ lách tách.

Mai đứng ngay cạnh. Chân Thanh vừa dịch sang trái nửa bước.

“Đi!” Mai thoáng nhìn.

Họ bước vào khu vực bán vé. Mùi mồ hôi trộn mùi dầu máy bám lên da. Mai đưa mắt tìm quầy vé. Mỹ Tho, Cao Lãnh, Rạch Giá. Không có Núi Cấm. Mai nghiêng đầu rất nhẹ. Thanh lắng nghe, tai chỉ nghe tiếng người lao xao, tiếng xe rì rầm. Một luồng gió lướt qua gáy.

Đi hai vòng vẫn không thấy quầy bán vé đi Núi Cấm.

Thanh hỏi một người đàn ông gần đó. “Tôi không rõ, hay Châu Đốc rồi bắt xe ôm lên.” Ông bảo.

“Hay mình về Châu Đốc?”

Mai lắc đầu.

“Có khi… không chuyến nào về Núi Cấm.”

“Có.”

Họ ngồi xuống ghế chờ. Thanh mở chai nước suối đưa Mai. Nước lạnh đọng trên thành chai.

Một thằng bé bán vé số bước ngang, chìa xấp vé:

“Anh đẹp trai, mua hai tờ đi.”

Thanh định từ chối thì Mai đã đứng dậy. Cô lật xấp vé. Lấy hai tờ.

Thằng bé bỏ đi, mất hút vào đám đông.

Thanh quay người, thấy một quầy vé trong góc tối kẹp giữa quầy Châu Đốc và cầu thang. Tấm bảng mica lệch, chữ “Núi Cấm” màu đỏ lộ ra dưới vệt nắng xéo. Anh chớp mắt. Một luồng gió mang mùi khoai lang nướng len qua khẩu trang. Thanh còn đang nhìn, Mai đã bước tới quầy vé. Người đàn ông búi tóc, mặc áo bà ba nâu ngẩng lên. Ánh mắt ông lóe lên rồi tắt.

“Về đâu con gái?”

“Núi Cấm.”

Ông đưa hai tờ vé, chỉ ra bãi xe. Một chiếc xe hiệu Ford Transit màu bạc đậu trơ trọi giữa khoảng trống.

Bác tài dáng thấp đậm, lưng hơi khòm, đi vòng lại từ đầu xe.

“Hai đứa đi Núi Cấm?”

Mai gật.

“Lên đi. Xe sắp chạy.”

Trên xe chưa có ai. Mai ngồi ghế sát vách kính. Bóng cô phản chiếu sau lớp kính mờ bụi. Thanh ngồi cạnh. Giữ khoảng cách.

“Chuyến cuối. Mai tui về quê.” Bác tài nói vọng xuống. “Dạ.”

Xe lăn bánh. Cảnh Chợ Lớn đông đúc trượt ngang qua ô kính. Xe ra quốc lộ. Điện thoại bác tài reo vang.

“À, để tui đón.”

Xe tấp vào lề. Một thanh niên nhảy lên, ôm theo một chiếc lồng gà. Chiếc lồng chạm xuống sàn xe, phát ra một tiếng khá nặng, dù bên trong trống không. Cậu ta lách qua Thanh, ngồi phịch xuống băng ghế cuối, buông một câu: “Tối bắt gà.”

Nắng xế cắt qua vết nứt gương chiếu hậu, hắt một đường sáng lên mặt Thanh. Anh và Mai thật gần, khoảng cách chỉ còn một lớp hơi ấm rất mỏng.

Thanh nhắm mắt. Hơi thở tự dưng chậm lại.

Chỉ cần một cử động…

2. Lộ Ma

Trời tối sập. Bác tài bật đèn pha. Luồng sáng chiếu một vệt dài trên mặt đường nhựa đầy những mảnh vá. Qua cầu Bình Điền, những dãy phố sáng đèn lùi lại phía sau, nhường chỗ cho cánh đồng khô trơ gốc rạ. Xe chạy đều, tiếng máy trầm đục. Mai tựa đầu lên bàn tay, mắt khép. Từ băng ghế sau, tiếng ngáy pho pho của người thanh niên chiếm lấy khoảng tối đậm đặc.

Đèn xi-nhan bật. Ánh đèn vàng nhấp nháy hắt lên trần xe. Xe rẽ trái. Qua lớp kính mờ hơi nước, bảng tên đường bạc màu hiện ra trong ánh đèn pha.

Lộ Ma.

Con đường hẹp, chìm nghỉm trong thứ ánh sáng leo lét. Mọi vật hai bên đường dài ra. Ánh đèn pha quét xuống mặt đường, lia vào những ổ gà lổm chổm. Hai bên là vườn dừa đen kịt, tán lá cài vào nhau. Ven đường rải rác vài miếu nhỏ. Bác tài giảm ga, số chuyển bằng một âm trầm đục. Ông đưa điện thoại lên tai: “Anh ra chưa? Sắp tới rồi.”

Xe chạy chậm ngang một trại hòm tối om. Một bóng xám trôi qua sau mấy thân dừa sẫm màu. Xe dừng. Giữa vệt sáng vàng vọt, một người đàn ông trung niên hiện ra, áo sơ mi đóng thùng, cổ khoác khăn rằn, tay khoác một túi vải khá dài. Đèn trần bật sáng. Người đàn ông bước lên, mùi nước hoa đàn ông tràn qua. Ông ngồi xuống, lần mở túi vải, thở ra một hơi khi lấy cây đờn kìm ra khỏi túi. Cần đàn va vào thành ghế phát ra tiếng rất khẽ và đục.

“Chào em,” người đàn ông lên tiếng, hơi chồm về phía trước. Giọng ông khàn khàn.

“Anh tên Bảy Dân.”

“Em tên gì?”

“Thanh.”

Bảy Dân nhìn sang Mai. Ánh mắt ông dừng ở vai cô. Rồi tránh đi. Ông đưa tay vuốt mép khăn rằn.

Thanh siết mép ghế.

“Bạn em. Mai.”

Bảy Dân liếc sang Mai, rồi quay đi.

Một tiếng cười gằn bật lên từ khoảng tối từ thanh niên ôm lồng gà lúc trước.

Tiếng máy vẫn rì rì. Nặng.

“À…” Bảy Dân hắng giọng. “Chú em tên gì?”

“Hỏi chi?”

Một tiếng nuốt khan. Trong phản chiếu trên kính, Thanh thấy bàn tay ông đặt trên cần đàn run nhẹ.

“Thái.” Chỉ một tiếng. Gằn.

Đèn trần tắt ngấm. Bóng tối bên ngoài dày lên. Xe nhập trở lại vào quốc lộ. Đèn pha quét ngang bãi đất trống, kéo bóng dây điện thành những đường gãy gập. Không còn nghe tiếng côn trùng. Mặt kính tối phản chiếu những khuôn mặt bị kéo giãn méo mó. Thanh thấy Bảy Dân vuốt nhẹ lên cần đàn, ánh mắt lệch, dừng ở một khoảng tối trong khoang xe.

“Két.”

Thanh chúi người về trước. Một tiếng cạch nặng nề. Thanh ngẩng đầu. Những đốm sáng xanh lè. Đèn pha quét qua. Hai con mèo. Bác tài bóp còi. Chúng không nhúc nhích.

Mai nắm chặt tay Thanh, rướn người, tóc trượt xuống.

Bác tài nuốt khan. Ông bấu lấy vô-lăng, ngón tay run. Xe vào số, giật nhẹ, nhích lên. Hai con mèo vẫn đứng im. Ông đánh lái, cố lách xe qua chúng nhưng khoảng trống quá hẹp. Mai siết tay Thanh. Khoảnh khắc tưởng chừng xe tông thẳng, hai con mèo bật nhảy. Đèn pha không bắt kịp.

Bác tài thở hắt, đặt lại tay lên vô-lăng.

Xe rung lên như lăn trên đoạn đường đầy đá vụn.

3. Qua cầu

Xe đến một cây cầu cũ. Thành cầu là những thanh sắt gỉ sét tróc sơn. Mặt cầu thủng lỗ chỗ, vừa đủ cho xe đi qua. Ánh đèn bị hai lan can cầu bóp lại thành một luồng hẹp và sâu.

“Khục.”

Xe giật lên. Trôi. Rồi dừng.

Bác tài mở cửa, bước xuống. Khuất nhanh vào bóng tối.

Thanh nhìn khoảng trống bác tài vừa để lại. Luồng hơi ẩm lạnh từ núi lùa vào. Anh khoanh tay. Mai quay đầu. Ánh mắt cô neo vào vùng tối phía sau. Bảy Dân ôm chặt cây đờn kìm, ngón tay khẽ động, bật ra một nốt ngang. Cửa bên bác tài rung nhẹ. Đèn trần chớp. Quạt kêu rè rè.

Mai xách ba lô. Thanh đã đứng dậy.

Phía trước là rừng.

Mai đứng yên, nhắm mắt, nhảy xuống. Bảy Dân xuống theo, miệng khẽ động khi thấy chiếc váy xanh của Mai sáng lên.

Mai nhìn Thanh, rồi rảo bước. Anh theo ngay. Bảy Dân la lớn. “Mấy đứa đi đâu vậy?” Mai không nói gì. Cô hướng đèn pin về phía núi. Ánh đèn kéo dài, quét qua những tảng đá lộn xộn bên vệ đường. Thanh bước gấp. Bảy Dân sững người, ôm đàn hớt hải chạy theo.

Dãy sáng từ đèn pin trên tay Mai mở ra một con đường hẹp xuyên qua màn đêm. Hai bên đường là rừng bồ quân trĩu quả. Những chùm bồ quân tròn vo chuyển từ sắc tối sang xanh bóng rồi đỏ sậm. Thanh nhớ những hạt trân châu trong ly trà sữa của Mai khi cô khuấy. Xoáy tròn.

Mai bước nhanh hơn. Không ngoái đầu. Bóng cô phủ một mảng tối lên nền đường đầy lá mục, hòa vào bóng tối của rừng cây.

4. Dốc sim

Con đường trước mặt thu lại chỉ còn một vệt xám mỏng. Mai đi trước. Thanh bám sát, cách vài bước chân. Tiếng đế giày nghiến lên đá xanh vang rõ trong đêm. Một luồng sáng bật lên từ phía sau. Đèn pin của Bảy Dân. Ánh đèn quét ngang Mai, làm chiếc váy xanh nổi bật trong màn sương. Bảy Dân khẽ chỉnh cổ áo. Ánh mắt lảng đi.

Đến ngã ba, Mai đứng lại. Đầu cô hơi ngẩng lên, cánh mũi phập phồng. Thanh thấy mùi sim chín lẫn trong mùi sương lạnh.

Thanh dượm bước lên. Một nhánh sim ướt quật vào mặt khiến anh chậm lại. Đường ngoặt sang trái rồi dốc lên. Sương dày phủ lấy ánh đèn làm ra một vùng sáng nhàn nhạt. Hai bên, rừng sim dày thêm, những mảng tím sẫm tràn xuống sườn núi.

Đất đỏ dưới chân bở ra. Anh nghe tiếng Mai trượt chân. Móng tay Mai nhọn bấu chặt tay anh. Thanh giật mình chộp một nhành cây. Cành gãy. Cả hai trượt dài xuống sườn dốc.

Tiếng dép lẹp xẹp. Thái ôm lồng gà lững thững bước tới, dừng lại ở chỗ tối.

Trăng lên. Ánh bạc trải dài trên con dốc hẹp. Trên đỉnh dốc, một tảng đá lớn, cao ngang thắt lưng, ở giữa lõm xuống thành một vũng nước nhỏ, im lìm, sáng lấp lánh.

Mai đứng im. Đầu hơi cúi xuống. Trên mặt nước, bóng Mai khẽ xoay. Mặt nước chợt tối lại. Bóng trăng mất rồi hiện.

Thanh định mở miệng nhưng hơi lạnh dồn ứ lồng ngực, âm thanh kẹt lại nơi cổ họng.

Thanh sải bước. Anh nắm lấy tay Mai, kéo mạnh.

“Mai. Quay lại.”

Mai xoay người. Không nói một lời. Chỉ gỡ từng ngón tay Thanh. Như thể chính anh mới là người tự buông tay.

Thanh chạy ngược về hướng cũ.

Chỉ cần nán lại thêm một giây, anh sẽ thốt ra điều không nên nói. Thanh vấp phải một hòn đá. Loạng choạng. Anh nhìn lại. Mai vẫn đứng đó. Đầu hơi nghiêng.

Giữa hai người có một đứt gãy. Không thành tiếng.

5. Trảng cỏ

Cuối dốc sim là một thung lũng mọc dày cỏ đuôi chồn. Những cây thốt nốt đứng rải rác, thân thẳng tắp, tán đen sẫm.

Thanh bị tụt lại một khoảng xa phía sau Mai.

Tiếng gió kéo dọc triền núi, va vào những tán lá thốt nốt rào rào. Mai bước xuống thung lũng. Thanh bước xuống theo.

Một vật gì đó rung nhẹ, treo trên nhánh cây thấp, xoay một vòng trong sương.

Mai dừng lại, ngẩng đầu. Mắt nheo lại.

Một bóng người nhảy ra khỏi bụi rậm.

Thái.

Anh ta giật đèn pin khỏi tay Mai. Cô loạng choạng ngã vào bụi cỏ ướt sương. Thanh lao tới. Hơi thở Mai nhanh, bàn tay cô đặt lên vai anh.

Thái đứng trên gò cao, quét đèn pin một vòng. Rồi soi thẳng vào mặt Bảy Dân.

Thái khạc và phun ra một bãi đờm.

Lưng Bảy Dân hơi còng xuống. Hai tay buông thõng, run run.

Thanh nhích lên. Một lực mạnh va vào bụng anh. Hơi thở gãy giữa chừng. Thanh gập người, đau điếng.

Ngẩng đầu. Một vật đen, ngắn huơ lên.

Gió trong thung lặng đi. Vai Mai rung lên. Ngực Thanh nhói. Anh đưa hai tay lên cao, dịch người chắn trước mặt Mai.

Thái vẫn huơ, chậm, đe dọa.

Rồi Thái quay sang Bảy Dân. Dưới ánh đèn rọi thẳng, gương mặt ông co rúm, giật lên từng cơn. Khóe môi Thái động, rồi đứng yên, găm lại trên mặt Bảy Dân.

R…ẹ…t.

Tiếng kéo khóa quần vang lên trong đêm lặng.

Một tia nước bắn ra từ phía Thái, xối thẳng lên ống quần đang ướt sương của Bảy Dân.

Bảy Dân đứng yên. Ông nhìn xuống ống quần mình. Thở ra. Cây đờn kìm trượt khỏi tay, rơi xuống đất.

Thái xốc lại quần, giọng khô khốc, thản nhiên.

“Đưa hết điện thoại đây.”

Thái lấy điện thoại, quay lưng đi. Bóng anh ta khuất sau trảng cỏ đuôi chồn dựng đứng.

Mai không lùi. Không nhìn lại. Cô bước tới, bóng lẫn vào trong sương.

Sương dày hơn. Cỏ đuôi chồn vươn cao, đọng sương thành những lưỡi dao lạnh buốt. Họ đi trong im lặng. Thanh chỉ thấy bóng lưng mảnh của Mai.

O… ó… o…

Tiếng gà gáy xô lệch đêm vắng.

Mai nghiêng đầu hướng về nơi tiếng gà vừa dứt. Cỏ quanh cô chuyển động. Bảy Dân thẫn thờ. Một câu vọng cổ bật ra, run rẩy, trôi lê thê giữa sương lạnh.

Đoàng.

Âm thanh chát chúa. Chấn động cả thung lũng.

Thanh chụp lấy tay Mai.

Lần này, tay cô để yên trong tay Thanh. Gà rừng gáy lần nữa, sắc hơn, gấp hơn. Mai bước về hướng đó. Thanh nghiến răng theo sát.

Hai hàng dấu dép lê chạy song song trên đất sẫm.

Đến ba cây thốt nốt cao chót vót, Thanh thấy cỏ đuôi chồn bị giẫm thành một khoảng rộng quanh gốc cây. Cái lồng gà của Thái đổ nghiêng. Vài nan tre gãy vụn. Xác con gà trống ngay cạnh, cổ bị toét một lỗ lớn. Máu loang thành vệt đen dưới ánh trăng.

Mai quỳ xuống. Cô chạm vào con gà. Nó giãy đành đạch, tiếng kêu sắc như kim loại cứa.

Ngón tay Mai vuốt trên mào nó. Mắt cô nhìn sâu vào mắt nó...

6. Dưới thác

“Đi thôi.” Thanh nhắc.

Bảy Dân đứng lên, ôm khư khư cây đờn như đứa trẻ ôm gối ngủ. Dư âm từ thung lũng còn rung trong lồng ngực Thanh.

Những bậc đá đưa họ lên cao. Không còn rừng sim dày, thấp. Rừng mở ra. Những thân gỗ đen thẫm, cao vút. Gió luồn qua tán lá trên cao. Tiếng côn trùng râm ran. Theo mỗi bước chân, tiếng nước chảy rõ dần. Bờ suối mọc đầy ngũ gia bì. Sương đọng trên những chiếc lá chân chim thành hạt tròn, sáng như thủy tinh.

Mai dừng lại. Bóng nước quệt lên gò má cô thành một dải sáng lạnh. Cô thả ba lô, ngồi xuống.

Thanh trải áo mưa trên mặt đá. Tiếng thác đổ trầm trầm. Nhớ ra từ chiều chưa ăn gì, anh lục tìm trong ba lô rồi đưa hộp sữa cho Mai.

Thanh nhóm lửa. Ánh sáng bập bùng rọi lên gương mặt Mai. Bảy Dân bước tới. Mùi khai lẫn vào mùi khói. Ông cười. Gương mặt giãn ra. Ánh mắt ông dừng ở Mai. Khi Thanh nhìn, ông khựng, rồi nhún vai cúi xuống xoa cần đàn.

Mai đứng dậy, trên tay là chiếc khăn tắm. Cô đưa mắt về phía Thanh. Hai người rời khỏi ánh lửa, đi vào vùng tối bên bờ suối. Hơi thở của cô lẫn vào trong tiếng nước chảy. Họ đến khúc quanh có thân cây đổ ngang suối. Mai dừng, gom tóc búi cao lên. Mai đưa tay xuống áo. Ngón tay cô dừng. Mở cúc. Thanh quay đi. Một vật mềm chạm vào tay Thanh. Mai đưa Thanh chiếc váy, mắt vẫn nhìn xuống dòng suối. Cô đưa tiếp chiếc áo lót.

Một chiếc lá tre khô rơi xuống. Dòng nước cuốn trôi.

Mai ngồi sát mép suối, vốc nước lên mặt. Tiếng nước chạm vào da thịt cô, nước trượt dọc cánh tay cô thành vệt sáng. Ánh trăng phủ lên vai cô một đường sáng bạc. Hình xăm hiện dần. Một dáng người con gái trong nét mực mờ, thoáng sắc nét rồi nhạt đi theo ánh trăng.

Tĩnh lặng.

Cái lạnh của nước cũng thấm vào lưng Thanh.

Tiếng thác trầm xuống. Một tiếng dây đàn bật tung. Một âm trầm rền vang. Sóng nước bắn lên tung tóe. Thanh đưa váy áo cho Mai, lao về hướng thác.

Giữa dòng xoáy, một mảnh gỗ xoay tít, ánh xà cừ, trồi lên trong vùng sáng chao đảo rồi bị cuốn phăng đi.

Cả hai leo lên thác, đi về hướng tiếng đàn. Thanh đi trước, nhưng chỉ vài bước Mai đã lướt qua anh. Đến bụi tre rậm sát gờ đá, Mai cúi nhìn. Cây đờn kìm nằm đó, vỡ. Cần đàn gãy. Thùng đàn hở. Gió lùa qua, cành khô rơi xuống đập vào dây đàn còn sót lại, bật lên một tiếng khô khốc.

Tay vịn một thân cây, Thanh nhìn xuống suối. Chiếc khăn nhỏ màu xanh nhạt của Mai đang mắc kẹt giữa khe đá sáng lên dưới ánh trăng.

Thác đổ ầm ầm, hơi nước thốc lên mù mịt.

Dáng Mai nghiêng xuống, thân người như dồn lên hai cánh tay.

7. Khe đá

Gió quất vào sườn núi. Những bụi tre rạp xuống, nghiến vào nhau ken két. Bước chân Mai đi nhanh trên mặt đá ướt sương. Thanh loạng choạng đuổi theo, trượt trên rêu. Đến tảng đá cũ, Thanh thấy mọi thứ trống trơn. Chỉ còn chiếc ba lô của anh nằm trơ trọi ở gốc cây.

Một cành gãy quật vào mặt Thanh. Gió mạnh thêm. Mưa lắc rắc. Ngẩng lên, Thanh thấy một vệt xám vụt qua vách đá. Anh nhìn theo, giơ đuốc về phía đấy. Chỉ có đá ướt đầy rêu và hơi lạnh dội vào ngực.

Soạt.

Ngọn đuốc trên tay Thanh chao đảo. Bóng Mai trên vách đá chuyển động, lệch khỏi ánh đuốc. Chiếc bóng vươn dài, uốn cong, gần như thoát khỏi vách đá.

Từ vách đá, có gì đó đang nhìn.

Mắt Thanh cay xè. Ngọn đuốc trên tay anh chỉ còn tàn lửa. Anh huơ tay. Ngọn đuốc cháy sáng trở lại. Bóng đã trượt khỏi mặt đá. Chỉ còn lại một vệt xám đổ dài. Im lìm. Như Mai.

Đôi mắt Mai mở ra, sâu thẫm. Cô bước về phía Thanh, áp sát anh. Anh nghe tiếng thở mong manh, kìm nén.

Mai nhón chân, vòng tay qua cổ anh. Dịu dàng, dứt khoát. Môi cô chạm môi Thanh. Nóng. Mằn mặn.

Không nấc. Không run.

Hai đốm sáng mở ra trong bóng tối.

Một khối mờ bật tới.

Mắt Thanh tối sầm. Hơi thở rút sâu vào trong. Âm thanh trượt khỏi tai anh. Rồi một hơi thở tanh nồng phả vào mặt anh. Da đầu anh tê dại. Từ mắt trái, đom đóm nổ chói lòa.

Ngọn đuốc rơi xuống.

Ánh sáng quay cuồng.

Một vị tanh mặn hòa vào vị của nụ hôn chưa tan...

Thanh quờ quạng. Thân người anh đổ ập xuống.

8. Chợ Cũ

Có thứ gì đó chạm vào Thanh.

Thanh mở mắt.

Từ từ.

Cơn đau ở mắt trái nhói lên.

Giọng bác tài vọng xuống.

“Tới Chợ Cũ rồi.”

Thanh chớp mắt vài lần. Một bên mắt tối đen. Khoang xe nghiêng hẳn.

“Xuống chứ em?”

Phía trước là vườn dừa. Tối, dày và im. Một khu chợ tối thui, các sạp đóng kín. Chỉ còn một quán cháo đêm. Ngọn đèn treo trên chiếc sào nghiêng đung đưa theo gió. Ánh sáng lay. Hai người đàn ông ngồi nhậu. Tiếng cười bật lên rồi tắt ngang bởi một câu chửi.

Vai trái nhói. Lưng lạnh. Một mùi rất nhẹ. Tanh, đắng. Và nồng nồng khói đuốc. Một tiếng mèo kêu, sát bên tai.

“Dạ!”

Thanh bước xuống xe, chỉnh lại cổ áo khoác. Mặt đường ướt đẫm, phản chiếu ánh đèn mờ.

“Chuyến cuối rồi. Mai tui về quê.”

Thanh ngoái nhìn. Cửa xe đã khép. Ánh đèn vàng kéo một đoạn rồi tắt hẳn ở khúc rẽ sau trại hòm.

Một con mèo băng ngang đường. Những đốm sáng hiện trên lưng nó. Con mèo dừng lại bên kia đường. Đôi mắt biếc lướt qua Thanh rồi trượt đi chỗ khác.

Có gì đó trượt qua ngực anh.

Con mèo quay đầu, chạy vào vườn dừa.

Sau những thân dừa tối đen, vài đốm sáng lóe lên.

Rồi tất cả tắt phụt.

Vườn dừa đứng im.

Mùi tanh, đắng.

Không tan.

Duyên đủ. Truyện ngắn của Nguyễn Trọng Tân

Duyên đủ. Truyện ngắn của Nguyễn Trọng Tân

Baovannghe.vn - “Thao Giang nước độc lâm u. Hùm beo trấn ải, sói tru trăng mờ...”. Vùng đất ấy kẹp giữa dòng chảy của hai con sông lớn Thao Giang, Đà Giang.
Film score: Lớp kể chuyện thầm lặng của điện ảnh

Film score: Lớp kể chuyện thầm lặng của điện ảnh

Baovannghe.vn - Trong cấu trúc của một bộ phim, có những lớp kể chuyện không nằm ở lời thoại hay hình ảnh, mà tồn tại dưới dạng âm thanh.
Gỡ “nút thắt” đãi ngộ để nghệ sĩ yên tâm làm nghề

Gỡ “nút thắt” đãi ngộ để nghệ sĩ yên tâm làm nghề

Baovannghe.vn - Suốt nhiều năm qua, mức lương eo hẹp cùng chế độ đãi ngộ thấp đã trở thành “điểm nghẽn” khiến không ít nghệ sĩ phải chật vật mưu sinh, làm thêm đủ nghề để nuôi đam mê và bám trụ với ánh đèn sân khấu.
50 năm Thành phố mang tên Bác: Lan tỏa những công trình xanh, nghĩa tình

50 năm Thành phố mang tên Bác: Lan tỏa những công trình xanh, nghĩa tình

Baovannghe.vn - Hướng tới kỷ niệm 50 năm ngày thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), TP.HCM đã đồng loạt triển khai nhiều công trình xanh và hoạt động an sinh xã hội trên địa bàn.
TP.Hồ Chí Minh: Tổ chức tuyên dương 104 gia đình tiêu biểu năm2026

TP.Hồ Chí Minh: Tổ chức tuyên dương 104 gia đình tiêu biểu năm2026

Baovannghe.vn - Nhân kỷ niệm 25 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 - 28/6/2026), ngày 29/6, Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM phối hợp với Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM tổ chức Hội nghị tuyên dương 104 Gia đình Văn hóa - Hạnh phúc tiêu biểu năm 2026.