Các bạn nghĩ về rừng như một khoảng xanh trong mát có cỏ cây, hoa lá, suối khe, chim chóc, hay ít ra rừng cũng đã từng đi vào tâm trí của bạn qua chuyện kể.
Bun My, Đắm và tôi thì khác. Rừng là mái nhà của chúng tôi. Sáng sớm mở mắt ra đã nhìn thấy rừng. Tối đến, rừng đi vào trong mỗi giấc mơ. Có lần tôi còn mơ thấy mình đi lạc trong đó cùng với con chó Đắm.
Sáng nay cũng vậy. Không phải tiếng chim, nắng hay sương đã gọi chúng tôi dậy. Một mùi thơm lan tỏa khắp không gian ban đầu đã đánh thức khứu giác của tôi. Mùi thơm như được chưng cất từ một thứ hoa và lá cây rám nắng, vừa sáng ra đã xộc vào mũi tôi như một đứa trẻ tinh nghịch. Tôi thức dậy thấy trời hãy còn tối đen nhưng cái lạnh của buổi ban mai đã len vào da thịt. Đắm đón chào tôi bằng tiếng khịt mũi vui mừng vốn thấy. Không biết hương rừng hay đôi tai thính nhạy của người thợ săn kì cựu đã đánh thức Bun My. Anh đã ngồi dậy từ bao giờ và đang dõi theo những cử động của tôi và Đắm như thể đang dõi theo những chú nai con. Bóng tối vẫn phủ đầy không gian trong căn lán hẹp nhỏ, chỉ có hai tia sáng nhỏ phát ra nơi đôi mắt thợ săn của Bun My.
![]() |
| Miền rừng - Ảnh internet |
Tiếng chim tô lốc như bàn tay bật mở cánh cửa của màn đêm. Ánh sáng xiên lên những lát bánh bao làm nên từ mây núi. Rồi nắng rắc phấn vàng lên những tán cây vải hoang. Ẩn sau tán lá là những chiếc mỏ nhỏ và những cặp mắt nhanh nhẹn của loài sẻ rừng. Cổ và vai mỗi chú đều choàng một chiếc khăn nhỏ màu đỏ. Rặng cây như có hàng trăm đốm lửa nhỏ nhảy nhót lấp ló sau những chiếc lá cũng trở nên nổi bật dưới nắng.
Một chú ve kéo đàn. Tiếng đàn dè dặt ngân lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai. Rồi chú thứ hai, thứ ba, thứ tư cùng hòa vào khúc tấu. Và cứ thế cả đàn ve đắm mình trong cuộc chơi nhạc. Từ khi mặt trời mới ló rạng, tiếng ve đã át tiếng chim. Cuộc chơi nhạc của chúng sẽ còn kéo dài đến gần trưa và sẽ trở lại vào cuối chiều
Bun My và Đắm tỏ ra không ưa gì nhạc ve. Đắm sục sạo trong những bụi cây thỉnh thoảng lại sủa vu vơ. Bun My im lặng suốt bữa sáng, sau đó anh cắp nỏ lên đồi bỏ lại tôi một mình. Tiếng ve báo hiệu một ngày nắng đẹp.
Đã vào hạ, sương cũng mau tan. Trời xanh trong vắt khiến ta có cảm tưởng có thể nhìn sâu hơn vào vũ trụ không cùng.
Bun My đã trở lại với con cầy bay trên tay. Theo sau, Đắm cũng nhảy lên từng nhịp như thể chính nó vừa săn được con cầy bay.
Tiếng ve vẫn chưa chịu ngớt.
Hữu Vi