Baovannghe.vn - Ngày tao về đến con dốc đầu bản, ai cũng nhìn tao với con mắt thương cảm. Ba năm trong tù đã làm cho tao tỉnh ngộ ra nhiều điều nhưng không làm tao quên đi những tội lỗi trong quá khứ.
Baovannghe.vn - Cậu chủ khách sạn gần nơi tôi mới đến có nước da ngăm đen, dáng người cân đối, săn chắc. Hàng ngày Bảo trực ở phòng lễ tân để bố trí phòng nghỉ cho khách, giám sát thu ngân và quản lý nhân viên.
Baovannghe.vn - Làng tôi ở giữa vùng quê nghèo, những hình ảnh tôi còn lưu giữ được trong ký ức là những ngôi nhà tường đắp đất sù sì, mái lợp rạ, mép mái tua rua như mái tóc bị cắt bởi một anh thợ vụng.
Baovannghe.vn - “… Có một dòng sông vắt ngang trời. Mặt sông lãng đãng mây trôi. Trên sông có đôi vịt trời đang bơi lội, vẫy vùng, lặn ngụp. Đôi mắt vịt lấp lánh như những vì sao. Chúng có hạnh phúc không? Có. Chúng đang hạnh phúc vì được ở bên nhau!”.
Baovannghe.vn - 1. Chuẩn bị nghỉ hưu, mấy tết trước, mỗi năm, tôi mua về dăm chậu hồng trồng trên sân thượng. Cũng được gần vài chục chậu, hồng cổ, hồng Tây, hồng ta, trắng, hồng, vàng đủ cả. Đầu năm ngoái, tôi cải tạo phòng sinh hoạt chung trên lầu thành thư phòng.
Baovannghe.vn - Mái sinh ra trong ổ rơm, có lót cái chăn chiên nhầy nhợt. Thứ rơm tồn lại qua mấy mùa gặt chất đầy gian nhà lợp tranh ẩm thấp, mùa lạnh hiếm chỗ nào ấm hơn.
Baovannghe.vn - Cuối tháng Chín, tôi đến trường đại học và học ở khoa Sử. Lúc ấy, tôi đã hai mươi lăm tuổi vì phải qua vài năm quân ngũ. Tôi cảm thấy kiến trình học có mấy điều ở trung học đã nói đi nói lại.
Baovannghe.vn- Khi Lan Hương bước lên bục thuyết trình, tiếng ồn ào của khán phòng bỗng lắng lại. Giọng cô vang lên, không cao, không gắt, nhưng có nội lực, như năng lượng của người đã sống đủ lâu với những lựa chọn không dễ dàng.
Baovannghe.vn - Làng Vĩnh An huyện Tuy Viễn nằm ven đầm Thị Nại. Dân làng sống nghề chài lưới quanh năm bám biển. Bấy giờ, trong làng có chàng Lâm Diễn giỏi nghề bơi lặn. Chàng gắn bó với đầm nước như máu thịt, thông thuộc chỗ nông sâu, thủy triều lên xuống trong ngày, cảnh vật biến đổi theo các mùa trong năm…
Baovannghe.vn - “Cô tưởng cô là cái thá gì hả?” Đó là câu nói quen thuộc lặp đi lặp lại không biết nhàm chán của chồng tôi, khẳng định cái giá trị vĩnh cửu tôi có trong ngôi nhà này.